Tôi đã quyết định chờ 2 năm nữa để bé út đi mẫu giáo, con cái cứng cáp rồi tôi sẽ ly hôn và chăm con một mình, nhưng sao mỗi ngày tôi cảm thấy càng nặng nề hơn. Tôi chờ đợi và cảm thấy thật mệt mỏi, mỗi ngày nỗi đau càng sâu. (Huynh)
>Chồng tôi muốn có cả vợ và tình nhân
From: nguyet huynh
Sent: Thursday, March 03, 2011 3:59 PM
Tôi theo dõi mục Tâm sự của báo đã lâu, nhưng cách đây nửa năm thì tôi chưa bao giờ nghĩ mình cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy.
Tôi có chồng và 2 con. Khi tôi sinh bé thứ 2 được khoảng 2 tháng thì tình cờ phát hiện chồng mình ngoại tình. Tối hôm ấy tôi đang pha sữa cho con thì thấy điện thoại chồng có tin nhắn, tôi tò mò mở ra xem thì thật sự choáng váng vì sự thân mật của tin nhắn đó. Tôi xem tiếp tất cả tin nhắn trong máy chồng lại càng choáng. Sự thân thiết và quan tâm của 2 người dành cho nhau, sự quan tâm mà tôi đã không còn được nhận từ sau khi sinh bé đầu lòng.
Thì ra hàng ngày anh đi làm mà vẫn tranh thủ thời gian để cafe với cô gái đó, là bí thư đoàn ở cơ quan anh, còn độc thân. Tôi nuôi con nhỏ bị cảm cả tuần, anh chẳng một lời hỏi han, còn cô ta nhức đầu thì anh nhắn tin chu đáo. Con nhỏ, chưa một đêm nào được ngủ thẳng giấc, nhưng cô ta ngủ không được thì chồng tôi lo lắng.
Anh chưa bao giờ bỏ một buổi làm việc vì tôi, cũng không bớt được chút thời gian cho gia đình trong lúc tôi bụng mang dạ chửa phải chăm con nhỏ; vậy mà ngày nào anh cũng nhắn tin hẹn người kia uống cafe, tin nhắn chỉ lưu có 3 ngày, tổng cộng là 42 tin nhắn cho người đó. Tôi nhắn tin cho cô gái kia, cũng là người tôi quen biết, cô ta nói chỉ là tình cảm anh em, còn chồng tôi cũng nói y như vậy.
Tôi thực sự không thể tin, tôi rất đau, nỗi đau thấu tim gan, nhưng tôi đã vì con mà kìm nén. Tôi bảo anh và cô ta không được nhắn tin thân mật như vậy nữa. Tôi bảo anh hãy đặt mình vào vị trí của tôi, nếu tôi cũng nhắn tin kiểu như vậy với người khác thì anh có tin tôi không? Anh cũng hứa với tôi sẽ không nhắn tin thân mật như vậy.
Nhưng không, anh lại một lần nữa đánh mất lòng tin của tôi khi tôi phát hiện anh xóa hết tin nhắn của người đó. Tôi vào mục nhật ký tin nhắn và biết điều này, tôi thật sự không chịu nổi. Anh biện hộ chỉ là tin nhắn công việc, tôi nói rằng tôi chưa thấy tin nhắn công việc nào của anh và người đó, nếu là công việc thì tại sao phải xóa. Bây giờ thì không còn dấu vết gì nữa, chắc là anh đã có cách khác.
Tôi không biết bây giờ mối quan hệ của họ thế nào. Anh có vẻ chu đáo với tôi hơn, nhưng điều quan trọng là tôi đã không còn cảm nhận được bình an và tin tưởng khi ở bên anh. Tôi luôn hoài nghi, không còn cảm thấy sự bình an của gia đình. Tôi đã rất muốn hàn gắn gia đình, cố tỏ ra vui vẻ và thân mật với chồng, nhưng thật sự giờ đây tôi đã bất lực.
Tôi không thể quên nỗi đau kia, nó gặm nhấm tôi hàng ngày, mỗi ngày một sâu hơn, đến cả trong giấc mơ tôi vẫn thấy mình bị chồng phản bội. Tôi nhớ đến những tin nhắn ngày xưa khi chưa cưới nhau, anh cũng dành những tin nhắn đầy quan tâm và tình cảm đó cho tôi. Sự quan tâm của chồng với tôi và các con giờ đây đã muộn, tôi không còn niềm tin.
Tôi đã quyết định chờ 2 năm nữa để bé út đi mẫu giáo, con cái cứng cáp rồi tôi sẽ ly hôn và chăm con một mình, nhưng sao mỗi ngày tôi cảm thấy càng nặng nề hơn. Tôi chờ đợi và cảm thấy thật mệt mỏi, mỗi ngày nỗi đau càng sâu, càng thấm thía hơn. Có lẽ ông trời đã ban cho tôi bản tính quá mong manh, chỉ một vết xước cũng đủ làm tôi mang sẹo mãi mãi.
Anh là niềm đau và cũng là hạnh phúc của em
Từ ngày anh rời xa không ngày nào nước mắt em không rơi. Em không đủ mạnh mẽ để vượt qua, anh thừa hiểu điều đó, đừng bắt em quên anh, hãy để em được yêu theo trái tim mình. Với em giờ không gì hạnh phúc bằng sự đáp trả tình yêu từ anh, có anh đi bên cạnh cuộc đời mình. (Đài)
From: Lan Đài
Sent: Sunday, February 27, 2011 8:12 PM
Anh!
Em đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện của chúng ta. Anh cho là vô lý và khó tin khi trong khoảng thời gian ngắn mà em có thể yêu anh sao? Tình yêu không lý giải và đo lường bằng thời gian được đâu anh. Nếu tính bằng thời gian thì tại sao người ta theo em khá lâu nhưng em không thể yêu được, mà em lại yêu anh, đó là cảm giác của trái tim.
Anh biết không, em đã vui vẻ và hạnh phúc biết bao với khoảng thời gian đầu bên anh. Em từng nói với anh là em không xứng đáng, em rất lo lắng, em sợ mình lại khổ thêm một lần. Em không mong anh mang đến cho em niềm vui niềm hạnh phúc, chỉ mong anh đừng cho em thêm một nỗi buồn nào. Em đã lo sợ một khi quá dễ dãi với anh thì anh sẽ mau chán em. Lúc đó anh đã bảo em rằng gần gũi người mình yêu thì có gì đâu, trừ khi với ai cũng như thế mới gọi là dễ dãi.
Những lời động viên của anh đã cho em một niềm tin mạnh mẽ. Em yêu anh, tin tưởng vào anh, trao cho anh cả trái tim lẫn con người. Em đã yêu anh bằng tất cả những gì em có, không để lại một % nào cho riêng mình. Nhưng rốt cuộc rồi anh cũng bỏ rơi em với một lý do muôn thuở của con trai là chúng mình không hợp nhau. Một lý do mà với em không đủ thuyết phục một chút nào.
Bởi từ ngày quen anh, bất cứ điều gì anh muốn em đều thực hiện theo, những khuyết điểm mà anh bảo em sửa em cũng cố gắng làm dù biết mỗi người một tính cách. Anh có sức ảnh hưởng lớn với em như thế nào thì anh cũng biết rồi đó. Anh bảo em quên anh đi, đừng yêu anh nữa, nhưng làm sao có thể quên được đây khi anh đã trở thành một phần sự sống của em?
Em nhớ tất cả những gì anh đã làm cho em, cả vui cả buồn. Em nhớ tất cả những kỷ niệm từ ngày mình bên nhau. Anh là người đầu tiên đưa em đi công viên nước, đi xem phim, đi đến những quán cafe thú vị mà chưa ai làm điều đó cho em. Anh từng gọi em hai tiếng thân thương - bà xã, và đầu tiên trong đời mình em cũng gọi anh - ông xã.
Lần anh bảo em anh muốn xem phim và yêu cầu em đi đặt vé. Dù hôm đó đầu óc em muốn nổ tung vì công việc căng thẳng trong ngày, em chỉ muốn về nhà nằm nghỉ sau giờ làm việc, nhưng em vẫn cố gắng chạy xe đi tìm chỗ bán vé xem phim mà anh đã chỉ để đặt vé. Anh có biết đâu đêm ấy về em bị sốt cao nhưng em đã cố gắng lướt qua vì không muốn anh lo lắng và muốn mình tỉnh táo để hôm sau cùng anh đi xem phim. Em nhớ nhiều lắm, còn anh, đã bao giờ anh ngồi nhớ lại những gì em đã làm cho anh chưa?
Em biết mình thua thiệt nhiều điều: kiến thức, địa vị, mối quan hệ... Em đã học cách phải sống một mình với bao thiếu thốn, nhưng cái duy nhất và cũng là động lực để em có thể vượt qua được là những niềm vui trong tình cảm với anh. Giờ em mất anh rồi, mất đi động lực duy nhất đó, mất đi một phần sự sống của mình. Em không thể nào quên được anh, vì chúng ta đã quá gần gũi và trái tim em từ lâu đã trao anh giữ rồi, em không nhận lại nó đâu, trừ khi chết em mới có thể không nhớ, không nghĩ về anh được nữa.
Nếu có thế giới thứ hai thì nơi đó em cũng sẽ nghĩ về anh, về người em đã yêu thương, đã hiến dâng mà không hề nghĩ suy toan tính. Anh mãi là ông xã yêu quý của em, em yêu anh nhiều lắm. Nếu như có một phép màu để cho em một điều ước, em chỉ ước gì anh có thể hiểu được tình yêu em dành cho anh và anh đừng hành hạ trái tim em nữa.
Ước gì anh lại đến bên em như ta từng bên nhau vậy. Cho dù phải đánh đổi mạng sống của em để có điều này em cũng chấp nhận. Giá như anh có thể thấy em đã lạnh run như thế nào khi vượt hơn 80 cây số và đứng trước cổng nhà anh chỉ để chúc Tết gia đình và gặp anh thì anh sẽ không hờ hững với em như thế này mãi đâu. Lý do mình không hợp tuổi em không tin đâu anh ạ, vì anh đã biết về tuổi của em và cũng từng rất yêu thương em.
Em biết có thể do em không giàu có, em kém cỏi không thể bằng với những người bạn gái khác ở xung quanh anh nên anh bỏ rơi em. Trái tim em sẽ chết nếu anh không còn bên em nữa. Anh cũng từng bị tổn thương trong tình cảm, anh hiểu cảm giác đó mà. Giống hay không thì vô hình chung anh cũng làm tổn thương em, và em bị tổn thương hơn anh nhiều vì anh từng yêu thương em rất thật mà em chưa hề cố tình lầm lỗi gì với anh.
Người ta buồn có thể mang tâm trạng của mình ra chia sẻ, còn em buồn lại không thể nói ra, vì em sợ làm ảnh hưởng đến anh, sợ người khác sẽ chỉ trích anh, em vẫn luôn lo lắng cho anh. Làm sao để gặp anh mỗi ngày mà trái tim em không đau đây chứ? Từ lâu rồi anh không còn nhắn tin cho em nữa và cũng không cần quan tâm những gì về em. Anh hãy suy nghĩ lại đi, em đã chân thành với anh như thế nào? Em đáng phải nhận một kết quả như thế này sao anh? Em đau lòng lắm anh biết không?
Em chỉ có thể khóc, từ ngày anh rời xa em không ngày nào nước mắt em không rơi. Em không đủ mạnh mẽ để vượt qua, anh thừa hiểu điều đó, đừng bắt em quên anh, hãy để em được yêu theo trái tim mình. Với em giờ không gì hạnh phúc bằng sự đáp trả tình yêu từ anh, có anh đi bên cạnh cuộc đời mình. Khoảng thời gian quen nhau ngắn ngủi của chúng ta cũng đủ để em đau cả một đời rồi. Em yêu anh bằng cả trái tim mình, em sẽ chẳng tìm người nào cho mình cả. Vì em biết anh là niềm đau và cũng là hạnh phúc đời em.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét